Thật là khó để mở lời bắt đầu cho sự kết thúc. Tôi đã dành rất nhiều thời gian để chiêm nghiệm cho điều đó, cho được và mất, cho em… Tự thấy mình như một kẻ rong chơi không có điểm đích. Và rồi chẳng biết từ lúc nào, bóng dáng em mờ dần rồi tan hẳn như mây chiều trong một ngày nhạt nắng.
Sài Gòn mùa này trời trở lạnh, vì những cơn mưa đêm xối xả, hay bởi lòng người đã đổi thay. Em có nghe không những thanh âm của phố phường rộn rã. Ngoài kia là dòng đời cuộn chảy, biết bao số phận đang nương mình vật vã những cơn đau. Có bao giờ em thử lắng nghe lòng mình để thấy rằng nỗi đau em quá nhỏ bé so với những bất hạnh mà bao người đang gánh…
Thật là dễ để bắt đầu cho một lời cảm thông, phải không em? Em nói, tôi nói, xã hội nói… nhưng có được bao nhiêu người thực sự lắng nghe và cảm nhận nó như nỗi đau của chính mình? Tự vấn lòng mình một cách thành thực nhất, tôi chỉ là kẻ rong chơi không có điểm đích… Vậy nên, chẳng thể vin vào cớ gì để phê phán những lời cảm thông khuôn sáo của em… về những mảnh đời bất hạnh.
“Hà Nội – Sài Gòn đường dài như nỗi nhớ”… Tôi bất chợt nhớ em da diết khi lặng nhìn những cụm nắng rơi thành vệt bên hè, những hạt bụi in nghiêng trên lưng áo của vài người vội vã qua đường. Có vẻ như tôi đang tự mâu thuẫn với chính mình khi để em len lỏi vào tâm trí. Không đâu em ạ, khi bình yên, người ta hay nhớ về những chuyện đã qua… và em chỉ là một mắt xích… trong rất nhiều mắt xích…
Mùa thu nơi đó có làm em nghĩ về những con người Sài Gòn – Hà Nội, có làm em nhớ “những tiếng rao ướt sũng hơi sương”, có làm em thương những chú bé đánh giày đêm hè ngủ muộn….
Em ơi, lòng thương phải song hành cùng sự sẻ chia thì thế giới này mới bớt đi những khổ đau. Vì lẽ gì em thờ ơ với tình người nơi đất khách, thì xin em hãy một lần quay nhìn về quê hương… Nơi đây còn đó rất nhiều những đôi vai gầy oằn lưng trong giá rét…
12 năm qua, tôi vẫn vững bước với con đường mình đã chọn. Dù đôi khi những nhát cọ bất lực trước cảm xúc, hay những lời chê bai làm tôi chao đảo. Và dẫu cho thỉnh thoảng trong nỗi cô đơn tận cùng, tôi quệt lên bức tường ẩm mốc kí ức những nhát cọ nhàu nhĩ của lòng tin. Thì đó, cũng chỉ là những gam màu trầm trong bức hoạ lập thể đa sắc vẽ nên số phận. Tận tâm khảm mình, tôi mong em hạnh phúc với con đường đã chọn…
và … trời Sài Gòn mùa này trở lạnh…









